Tác bạch xuất gia _Vu Lan 2013

Thứ hai - 19/08/2013 00:30
Tác bạch xuất gia _Vu Lan 2013

Tác bạch xuất gia _Vu Lan 2013

Cuộc đời vốn đã vô thường, tương đối và tạm bợ, danh lợi cuốn hút con người không có ngày ra khỏi, những luyến ái ràng buộc con người trong tăm tối đau khổ không có ngày dừng lại được. Chọn con đường xuất gia là chiến đấu với chính mình suốt cả cuộc đời và nhiều kiếp khác nữa. Chính khi đi qua thử thách mới có thể cũng cố đạo lực của mình. Chúng con sẽ không dám tự mãn vì chúng con hiểu rằng mình nhỏ bé như giọt nước giữa đại dương, như hạt bụi dưới ngọn cao sơn.


TÁC BẠCH XUẤT GIA

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính bạch trên Sư Phụ.
Kính bạch trên Chư Tôn Thiền Đức.
Kính bạch Quý Thầy, Quý Sư Cô, cùng toàn thể đại chúng.
Hôm nay, ngày 18/8/2013 (nhằm ngày 12/7/Quý Tỵ), chúng con Pháp danh Toàn Thiện, Toàn Xán có duyên sự kính xin đầu thành đảnh lễ tác bạch. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật (1 lạy).
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Ngưỡng bái bạch trên Sư Phụ.

Ngưỡng bái bạch Chư Tôn Thiền Đức, Quý Thầy, Quý Sư Cô, cùng toàn thể đại chúng.

Trong giờ phút trang nghiêm thanh tịnh được quỳ dưới Phật đài, dưới sự chúng minh của Sư Phụ, của Chư Tôn Thiền Đức, Quý Thầy, Quý Sư Cô, cùng toàn thể đại chúng, chúng con xin được nói lên niềm cảm xúc tận đáy lòng mình.

Thế gian này bản chất chỉ là khổ, chính lòng tham của con người làm cho thế gian này đau khổ, vì lòng ham muốn vị kỷ không có điểm dừng đã thúc đẩy tạo nghiệp và kéo ta cứ mãi trôi lăn trong luân hồi, sinh tử. Cuộc đời là vô thường, mọi vinh quang của thế gian không thể nào so sánh với điều màu nhiệm của đạo lý, chỉ có Phật pháp mới mang đến hạnh phúc thật sự. Chúng con lại có mặt trên cuộc đời này là đã thêm một lần bước vào vòng luân hồi đau khổ. Thế nhưng, trước đây chúng con không hề biết điều này. Chúng con cứ nghĩ sự có mặt của mình là điều kỳ diệu, và phải sống thật hạnh phúc để không uổng kiếp người.

Từ lúc nhỏ, chúng con luôn nghe mọi người xung quanh mình định nghĩa về hạnh phúc, và lập trình cho thế hệ sau về một hành trình lý tưởng để truy tìm hạnh phúc. Suốt một đời chúng con phải lăn lộn,bon chen để tìm cái gọi là “hạnh phúc” đó, nhưng hạnh phúc là gì? là ăn ngon, là mặc đẹp, là nhà lớn, là cao sang, là những nhu cầu mà cái thân tội lỗi này đòi hỏi.

Theo dòng đời cuốn trôi, chúng con mê mờ tăm tối, cứ mãi loay hoay đi tìm hạnh phúc. Trong suốt quãng đường đi tìm cái hạnh phúc đó, cũng có lần chúng con với tay lên những nấc thang danh vọng, cũng có lần té ngã đớn đau. Cứ đuổi bắt với cuộc đời, cứ đấu đá với đồng loại làm chúng con mệt mỏi. Nhiều lúc chúng con bế tắc, không biết cuộc đời này có chỗ cho mình? không biết mình có thuộc về cuộc đời này? không biết làm sao để thoát khỏi sự xoay chuyển của cuộc đời?

Rồi hạnh phúc thay khi một lần chúng con được nghe những giáo pháp của Sư Phụ. Chúng con như những người đang quờ quạng trong đêm tối bỗng được nhìn thấy ngọn đuốc soi đường. Chúng con biết rằng chân lý là đây, con đường giải thoát là đây. Và không có hạnh phúc nào bằng sự yên tĩnh của tâm hồn. Nếu vẫn truy tìm hạnh phúc ở bên ngoài tâm, thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ tìm được an lạc thật sự.

Đã đi một quãng đời, chúng con mới có được duyên lành với Phật Pháp, mới gặp được Sư Phụ. Và chúng con biết đây mới chính là con đường mà chúng con phải đi trong phần đời còn lại và mãi mãi những kiếp sau. Ơn mà chúng con phải chịu đối với Tam Bảo là vô hạn và không thể tính kể được, đó là cái ơn cho chúng con con đường đi về với ánh sáng vô tận, con đường đi đến nơi an lạc vĩnh hằng, đi đến nơi giải thoát không còn biên giới nữa, bước ra khỏi luân hồi sinh tử.

Kính bạch trên Sư Phụ.

Kính bạch trên Chư Tôn Thiền Đức.

Kính bạch Quý Thầy, Quý Sư Cô, cùng toàn thể đại chúng.

Chúng con sinh ra là đã mang bên mình một chữ “nợ”. Nợ mẹ hơn 9 tháng cưu mang. Nợ cha tình thương im lặng. Nợ bà những đêm trằn trọc khi con xổ mũi, ấm đầu. Nợ cậu, dì chung tay lo lắng cho chúng con nên người. Nợ đàn em thơ những buổi chiều lơ đễnh ngồi trông anh. Nợ bà con, hàng xóm ánh mắt trìu mến chan hòa. Nợ cái nắng, cái gió quê mình từng hạt lúa, cọng rau nuôi chúng con từng ngày. Nợ cả những người không quen đã chia sẽ cho con những giọt nắng ấm áp chiếu trên quả đất này.

Chúng con biết rằng mình ra đi là đã để lại cho gia đình, người thân nhiều hụt hẫng, chơi vơi, nuối tiếc. Chúng con biết rằng gia đình mong muốn con thật sự hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc thế gian có là gì đâu khi đời người chỉ như một giấc mộng, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra là mộng đã tàn. Cuộc đời mỗi người dù dài ngắn thế nào cũng chỉ gói gém giữa hai hàng nước mắt, một lần sinh ra ta khóc chào người, một lần xuôi tay người khóc tiễn ta. Tiền tài, danh vọng dù có lớn lao đến đâu cũng chẳng mang theo được suốt bên mình.

Công ơn cha mẹ không gì đền đáp được, vì vậy để cho sự hy sinh của cha mẹ không trở thành vô ích, chúng con nguyện đem thân mạng mà cha mẹ đã cho cống hiến cho Phật pháp, chúng con nguyện tinh tấn tu hành, phụng sự Tam Bảo, phụng sự chúng sinh để làm món quà hiếu đáp đền công ơn cha mẹ, con cầu nguyện Hồng ân Tam Bảo gia hộ cho cha mẹ và gia đình được nhiều phước lành, đạo tâm rộng mở và an lành trong đạo lý. Xin hãy yên tâm, vì con đường mà con đi là con đường đưa đến hạnh phúc an vui cho nhiều người, chứ không ích kỷ cho riêng mình.

Ơn đời trĩu nặng, thế nên chúng con sẽ nguyện lòng đền trả xứng đáng. Chúng con đi tu không phải là trốn chạy cuộc đời, mà là hòa nhập vào cuộc đời, đem chánh pháp đến với chúng sinh, giúp người tin hiểu nhân quả, giáo lý tu hành, thoát bể khổ, hướng bờ giải thoát.

Cuộc đời vốn đã vô thường, tương đối và tạm bợ, danh lợi cuốn hút con người không có ngày ra khỏi, những luyến ái ràng buộc con người trong tăm tối đau khổ không có ngày dừng lại được. Chọn con đường xuất gia là chiến đấu với chính mình suốt cả cuộc đời và nhiều kiếp khác nữa. Chính khi đi qua thử thách mới có thể cũng cố đạo lực của mình. Chúng con sẽ không dám tự mãn vì chúng con hiểu rằng mình nhỏ bé như giọt nước giữa đại dương, như hạt bụi dưới ngọn cao sơn.

Dẫu biết cuộc đời là vô thường, thế gian đầy đau khổ. Nhưng vượt trên tất cả những điều giả tạm đó chính là tình thương yêu của mọi người, mọi loài, của tất cả chúng sinh. Thế nên, chúng con nguyện mãi mãi tu hành chân chính, đi theo con đường Trung đạo của Chánh Pháp, nguyện tìm về sự vô ngã, tìm về lòng đại bi.

“Bản ngã phù du như khói sương
Thân tâm cát bụi ở ven đường
Trọn lòng theo Phật tìm vô ngã
Pháp giới chỉ là một khối thương”

Kính bạch trên Sư Phụ, Chư Tôn Thiền Đức, Quý Thầy, Quý Sư Cô, chúng con không biết đây có phải là lần đầu tiên chúng con xuất gia không, nhưng chúng con xin nguyện không phải là lần sau cùng, xin cho chúng con từ đây đến vô lượng kiếp về sau luôn gặp được Phật pháp, luôn là người đệ tử Phật trung thành của Sư Phụ. Chúng con xin nguyện sẽ tinh tấn tu hành, nguyện đem chánh pháp gieo rắc khắp nhân gian, để có một ngày chúng sinh đồng viên thành Phật đạo.

Nguyện cho thế gian này được hòa bình, yên vui, cuộc đời trầm luân sinh tử này xin dừng lại, tất cả cùng trở về bến bờ giải thoát giác ngộ.

Chúng con nguyện mười phương chư Phật gia hộ Sư Phụ, Chư Tôn Thiền Đức, Quý Thầy, Quý Sư Cô được nhiều sức khỏe để tiếp tục hoàng pháp, hóa độ chúng sinh.

Nguyện mười phương chư Phật gia hộ gia đình, người thân cùng toàn thể quý Phật tử được nhiều phước lành, tin hiểu Phật pháp, nội tâm an lạc.

Kính mong trên Sư Phụ, Chư Tôn Thiền Đức, Quý Thầy, Quý Sư Cô chứng minh cho chúng con được ân triêm công đức.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
(Sư phụ chỉ dạy)

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Trên Sư Phụ đã từ bi chỉ dạy cho rồi, chúng con xin thành tâm đảnh lễ cúng dường

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật (3 lạy)


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Cập nhật: 09:34

Liên hệ

  • Nội dung
  • Captcha Captcha refresh